Trong bức ảnh được cộng đồng mạng chia sẻ “Sản phụ đang được khâu vết mổ với nụ cười tươi rói, hạnh phúc nhìn con yêu” là chị Kiều Thị Thu Huyền sinh năm 1980 và Bé Minh Triết – con đầu lòng của chị. Đằng sau bức ảnh là cả một câu chuyện dài, là cả hành trình nhọc nhằn, thất vọng rồi lại hi vọng để cuối cùng là “quả ngọt” xứng đáng.

Chị Huyền và anh Long kết hôn sau 7 – 8 năm yêu nhau, khi cả hai đều có những thành công và vị trí nhất định. Đến với anh Long, ở chị Huyền không phải chỉ có tình yêu, mà trong gia đình nhỏ này, luôn chất chứa một niềm tin và hi vọng. Sở dĩ nói như vậy vì trước đây, anh Long đã từng dạy võ và bị chấn thương nhiều lần, đặc biệt từng gặp một tai nạn nghiêm trọng, phải thực hiện phẫu thuật ảnh hưởng khả năng sinh sản. Bác sĩ chữa trị lúc đó cho biết khả năng sinh sản của anh chỉ còn 50- 50. Kết hôn khi tuổi đã không còn trẻ, lại có những chấn thương trong quá khứ, anh chị nhiều lúc cũng có cảm giác “chợn” lòng, không biết rồi ngôi nhà này có tiếng cười của con trẻ?

Nhưng mong ước của vợ chồng anh chị được đền đáp sau một thời gian cưới nhau, chị Huyền có bầu, hoàn toàn tự nhiên không cần can thiệp. Cả anh và chị nghĩ rằng, số phận của anh chị quá may mắn, họ đã vui mừng khôn xiết, lâng lâng trong niềm hạnh phúc. Nhưng… 1 lần, rồi 2 lần, chị Huyền đều bị sảy thai, anh chị đau lòng vì niềm hi vọng bỗng chốc bị thổi tắt, thế nhưng anh Long đã bình tĩnh lại, làm chỗ dựa, trấn an vợ, động viên vợ, làm trụ cột vững chắc để vợ anh có thể dựa vào.

Lần thứ 3 mang thai, sung sướng, hạnh phúc nhưng trong thâm tâm của anh chị, không thể tránh khỏi những lo lắng, bồn chồn. Phải thôi, khi đã trải qua những thất vọng, người ta thường không dám kỳ vọng nhiều vào bất cứ điều gì, dù điều đó có chắc chắn thế nào đi chăng nữa. Chị chăm chút, chị quan tâm đến cơ thể mình ngày ngày. Đi qua những ngày tháng nguy hiểm giai đoạn đầu thai kỳ, em bé vẫn khỏe mạnh, phát triển. Anh Long từng ngày mong ngóng, đến mức anh tâm sự rằng: “Tôi chờ đợi, mong mỏi từng ngày, cứ tự nhủ với bản thân rằng chỉ cần đếm ngày phát lương cho nhân viên đủ 9 lần là được gặp mặt con.”

Đêm hôm ấy, chị Huyền vào phòng sinh mổ vì chị cũng đã lớn tuổi, lựa chọn sinh mổ để tăng sự an toàn cho cuộc vượt cạn.

Ngồi trên ghế đợi ngoài hành lang Bệnh viện ĐKQT Thu Cúc, anh Long hồi hộp, lắng nghe chờ đợi tiếng khóc chào đời của con trong không gian tĩnh lặn yên ắng về đêm.

Làm mẹ đã là một thiên chức, một niềm hạnh phúc lớn, nhưng phải trong hoàn cảnh của chị, khó khăn lắm mới nghe thấy tiếng khóc chào đời của con, và thấy được con đang nằm ở đây – ngay cạnh mình, niềm hạnh phúc này của chị dường như phải được nhân lên đến hàng trăm lần.

Anh Long khá lớn tuổi, sự nghiệp đã có những thành công nhất định. Anh chị đặt tên con là Minh Triết với mong muốn rằng, con sẽ luôn có những lựa chọn, những quyết định đúng đắn trong cuộc đời của mình; cũng như bố, bố lựa chọn lấy mẹ – người phụ nữ tuyệt vời mà nếu có lựa chọn bố vẫn sẽ quyết định như thế, chưa bao giờ hối hận. Cũng như quyết định của bố mẹ – sinh tại Bệnh viện ĐKQT Thu Cúc nơi đem lại cho cả gia đình cảm giác hoàn toàn yên tâm, tin tưởng.

Bé Minh Triết sinh ra là một điều kỳ diệu tạo hóa ban tặng giúp bố mẹ có sức mạnh. Lần đầu tiên bố mẹ được bế, được ôm, được ngắm nhìn con yêu đến với thế giới này, lần đầu tiên có được niềm hạnh phúc tinh khiết và yên bình. Sau những lo lắng, hồi hộp là niềm hạnh phúc vỡ oà… Rồi đây con sẽ lớn lên, bố mẹ sẽ già đi nhưng tình yêu của bố mẹ dành cho con vẫn trọn vẹn như khoảnh khắc ban đầu quý giá này.

Anh Long khẳng định còn sinh thêm nhiều bé nữa nếu có thể và chắc chắn lúc đó, anh chị vẫn chọn Bệnh viện  ĐKQT Thu Cúc. Đơn giản vì anh chị cảm nhận ở đây – tại không gian bệnh viện quốc tế sang trọng này, một sự chuyên nghiệp, hiện đại, tiện nghi, cẩn thận trau chuốt đến từng chi tiết và đặc biệt là một cảm giác rất đỗi thân thương.